Trong các tác phẩm trinh thám kinh điển, mạch truyện đa phần sẽ như sau: Giới thiệu bối cảnh, nhân vật => Vụ án xảy ra => Cảnh sát / thám tử xuất hiện => Thu thập vật chứng, lời khai, suy luận => Tìm ra hung thủ, cách thức gây án, động cơ => Kết thúc.
Nhưng ở “Cô dâu đen”, mọi thứ được tác giả trình bày với một cách thức khác. Ông không ngần ngại phơi bày hung thủ, cách thức gây án trước mắt người đọc. Có điều là, ông giấu nhẹm đi động cơ, để lại một khoảng trống trong suy luận khiến ai cũng phải tò mò.
Cá nhân mình cũng luôn bận tâm một câu hỏi “Tại sao người đó lại làm như thế?” và chính điều đó đã khiến mình không thể ngừng đọc. Mời bạn đọc qua bài review sách “Cô dâu đen” của mình nhé!
Tóm tắt nội dung
“Cô dâu đen” là câu chuyện kể về một người phụ nữ bí ẩn nhưng cực kỳ xinh đẹp và lộng lẫy.
Không ai biết nàng là ai, đến từ đâu hay mục đích là gì. Nhưng chỉ cần nàng xuất hiện là sẽ khiến người khác phải chú ý và ca ngợi “Cô ta thu hút đến lạ”. Vẻ đẹp của nàng sắc sảo và bí ẩn, khiến bao đàn ông mê mẩn và thèm thuồng, còn phụ nữ sẽ tức sôi máu vì ghen tuông.
Tuy nhiên, đó không đơn giản là vẻ đẹp để người đời ca ngợi, mà là vẻ đẹp của cái chết, của toan tính nham hiểm và lòng hận thù sục sôi. Chính vẻ đẹp đó, cứ mỗi 6 tháng, sẽ khiến cho một người đàn ông phải chết.
“Đâu đó trong thành phố, một gã đàn ông trước đấy hãy còn cảm thán về tương lai tươi sáng của mình thì ngay sau đó, cuộc đời gã kết thúc trong bi thảm.”
Không một người nào biết nàng là ai, đến từ đâu hay mình đã làm gì đáng chết. Nhưng với nàng, điều đó không cần thiết. Con mồi là con mồi, còn nàng có những cái tên cần gạch bỏ, như thế là đủ.
Bỏ lại kẻ xấu số sau lưng, nàng tiếp tục hành trình đẫm máu của mình. Và nàng sẽ không ngừng lại cho đến khi tiêu diệt được con mồi cuối cùng.
“Mỗi lần cô xuất hiện, một người đàn ông sẽ bị bỏ bùa. Mỗi khi cô biến mất, một kẻ xấu số sẽ phải bỏ mạng.”
Thông điệp và cảm nhận
“Cô dâu đen” của tác giả Cornell Woolrich, được xuất bản vào năm 1940, là một tác phẩm tiêu biểu trong dòng “trinh thám đen”. Tác phẩm cũng đã khởi đầu cho danh tiếng tác giả “trinh thám đen” bậc thầy. Mình chưa đọc đủ nhiều các tác phẩm “trinh thám đen” để có thể phân tích chi tiết. Tuy nhiên, mình có lên google tìm hiểu về thể loại này, và đây là những gì mình hiểu được.
Về định nghĩa, “trinh thám đen” (noir) là một nhánh nhỏ thuộc thể loại trinh thám tội phạm. Câu chuyện trong những cuốn sách “trinh thám đen” đa phần đều mang bầu không khí u tối, bạo lực và chết chóc. Nhân vật chính cũng được mô tả là có lấn cấn trong đạo đức, có một cái nhìn bi quan về thế giới và con người.
“Trinh thám đen” cũng có một số đặc trưng như sau:
1. Bối cảnh u tối, tàn khốc
Trong các tác phẩm “trinh thám đen”, bối cảnh câu chuyện thường u tối, tuyệt vọng và tàn khốc. Đa phần nó sẽ liên quan đến cái chết, hoặc phản ánh một góc tối của bản chất con người.
Trong tác phẩm “Cô dâu đen”, tác giả đã xây dựng hình tượng người phụ nữ tựa như thần chết rình rập xung quanh những người đàn ông. Họ đều là những quý ông thuộc tầng lớp thượng lưu, có tiền đồ, danh tiếng và tài sản đuề huề (ngoại trừ nạn nhân số 2).
Với họ, đáng lẽ họ sẽ có một cuộc sống êm ấm và thoải mái nhưng người phụ nữ đã tìm đến họ cách không ngờ và tước đoạt tương lai đang rộng mở của họ.
Những cái chết của những người này như ngầm phản ánh lên một sự thật: Đôi khi cái chết tìm đến cách không ngờ và đầy bất công, bất kể giàu có hay nghèo khổ.
Ví dụ như nhân vật Bliss, trước đó anh đã nói “Ta còn trẻ, lại có tình yêu, tiền đồ rõ ràng. Phần còn lại thì đơn giản thôi.” nhưng ngay sau đó, anh đã bị người phụ nữ đến giết hại, kết thúc một cuộc đời xán lạn phía trước. Nếu đọc đến cuối, ta sẽ biết được anh ta chẳng liên quan gì đến cô gái đó. Đơn giản là số phận anh ta xui xẻo, vậy thôi.
Bên cạnh đó, cách mà người phụ nữ liên tục gây án và biến mất xuất quỷ nhập thần, gây đủ điều khó dễ cho lực lượng cảnh sát cũng là một nét đặc trưng của dòng “trinh thám đen”.
Sự bất lực của cảnh sát trong việc bắt người phụ nữ thể hiện một điều: Sẽ có những lúc công lý sẽ không thể được thực thi, còn cái ác thì tiếp tục tự tung tự tác.
2. Sự xuất hiện của người phụ nữ gợi cảm và nguy hiểm
Theo định nghĩa, nhân vật nữ này thường vô cùng xinh đẹp và thông minh, và cô sẽ tận dụng điều đó để quyến rũ, lợi dụng và thao túng nhằm đạt được mục tiêu của mình
Tương tự như trong “Cô dâu đen”, nàng ta được miêu tả là một người phụ nữ lộng lẫy và mê hoặc như nữ thần, có khả năng mê hoặc đàn ông chỉ bằng nhan sắc và cách hành xử nhã nhặn, tinh tế. Cô cũng vô cùng thông minh và ăn nói khéo léo, thao túng những người đàn ông vào bẫy mà cô đã giăng ra sẵn.
“Nàng đẹp tuyệt trần. Trời ơi, nàng đẹp quá! Nàng có mái tóc đỏ và khuôn mặt của một diễn viên. Nàng khoác một chiếc áo choàng nhung sẫm màu, lớp vải phía trong sáng màu hơn, khiến nàng trông càng nổi bật trên những nếp gấp xếp li – như một nữ thần biển hiện lên giữa tấm vỏ sò.”
Trong quá trình đọc sách, mình hết sức ấn tượng về cô gái này.
Cách mà cô tìm hiểu, nghiên cứu mục tiêu, sau đó liên tục thay hình đổi dạng, tiếp cận rồi ra tay. Sau đó thì biến mất không một chút dấu vết nào. Phải nói là chi tiết, tỉ mỉ đến không ngờ. Có thể nói, cô gái này là một tài năng nếu như cô đi hành nghề làm sát thủ.
Một điểm thú vị khác là cô không bao giờ lạm sát. Thông thường, hung thủ khi bị vô tình phát hiện sẽ giết người diệt khẩu. Còn cô thì không. Cô không chỉ hướng dẫn, thậm chỉ giải cứu chỉ để người đó không liên lụy đến vụ án.
“Anh bạn của cô đang nằm chết trong đó. Tôi đã giết anh ta. Tôi đang giúp cô khỏi bị liên lụy đấy, đồ ngốc ạ. Tôi chẳng có thù hằn gì với…những người phụ nữ khác.”
3. Nhân vật chính phản anh hùng
Người ta có thể cho rằng cô gái này hành động như thế là vì tình yêu. Nhưng với mình, cô gái này là một kẻ ích kỷ và độc tài. Cô có tính sở hữu rất cao, và bất ai cướp đi thứ thuộc về cô, cô sẽ đáp trả lại gấp trăm, gấp ngàn lần.
Kể từ vụ việc năm xưa (đoạn kết sẽ tiết lộ), cô đánh mất đi người cô yêu nhất. Từ đó, cô trở nên tàn độc và máu lạnh, không ngần ngại từ bỏ danh tính, quê hương, con người mình để trở thành một kẻ với nhân dạng khác. Cô lợi dụng mọi thứ có thể hòng có thể trả được mối thù.
“Giết chóc là bản năng mà tự nhiên đã gắn vào trong tim những gì tồn tại.”
Nhưng tiếc cho cô, con mắt của cô đã che mờ bởi bóng tối của thù hận. Cô không hề biết được sự thật và cũng không muốn tìm hiểu sự thật. Vì thế, cô đã phạm sai lầm. Sai lầm đã khiến cho bao kẻ vô tội phải chết, còn kẻ đáng phải chết thì lại được sống, còn mối thù mà cô ôm trong lòng chỉ một hư ảo do chính cô tạo ra.
Đó sẽ là hình phạt tối thượng dành cho cô, ôm trong lòng nỗi ân hận đến cuối đời khi nhận ra mọi thứ cô đánh đổi tất cả chỉ là vô nghĩa.
Một số đánh giá khác
Trước giờ mình khá ít đọc thể loại trinh thám kinh điển, cơ bản vì mạch truyện chậm và dễ gây chán. Hồi trước mình từng đọc một vài cuốn sách trinh thám của tác giả Agatha Christie nhưng sau đó phát hiện ra mình không phù hợp.
Tuy nhiên, ở “Cô dâu đen”, do cách trình bày khác với quy trình của một cuốn trinh thám thông thường, đã khiến mình thấy khá hứng thú. Nó như đem lại cho mình một làn gió mới trong dòng trinh thám kinh điển.
Ngoài ra, có một điểm mình chưa thích lắm, đó chính là động cơ của cô gái này. Mình đoán tác giả đã hơi vội kết lại câu chuyện nên việc giải thích chưa đủ chiều sâu, khiến mình chưa đồng cảm hoặc hiểu hơn về quá khứ cô gái. Điều mình nhìn thấy được chỉ là một cô gái hấp tấp, đầy bất cẩn, trái ngược với hình ảnh người phụ nữ bí ẩn, khôn ngoan được xây dựng lúc đầu.
Mặc dù không quá ảnh hưởng đến câu chuyện, điều này phần nào khiến mình chưa hài lòng với tác phẩm lắm.
Kết luận
Tóm lại, “Cô dâu đen” là một tác phẩm trinh thám kinh điển khá hay. Ban đầu mình tính đánh giá sách 3 sao, nhưng sau khi hiểu hơn về dòng “trinh thám đen” cũng như một vài ý nghĩa, mình thấy sách xứng đáng nhận 4 sao.
Sách rất phù hợp cho những ai yêu mến dòng văn trinh thám có mạch chuyện chậm rãi, nhưng cũng không kém phần hóc búa và bí ẩn. Sách có độ dày mỏng nên có thể ngồi tầm 3-4 tiếng là có thể hoàn thành.
Núi.