Bạn có thích mèo không? Nếu bạn là một con sen chính hiệu và có niềm đam mê cực kỳ lớn với những chú mèo, câu chuyện nhiều mèo này là dành cho bạn. “Những con mèo sau bức tường hoa” là một câu chuyện thiếu nhi hết sức dễ thương và đơn sơ, kể về cuộc sống đời thường của những con mèo trong căn nhà có cổng sắt màu trắng, gờ tường phủ đầy hoa huỳnh anh vàng. Rất mong câu chuyện nhỏ này sẽ giúp các bạn mỉm cười sau một ngày mệt mỏi và thấy cuộc đời còn ẩn chứa thật nhiều điều nhỏ bé đáng yêu. Tìm hiểu thêm về sách qua bài review sách “Những con mèo sau bức tường hoa” của mình nhé!
“Câu chuyện bắt đầu từ một khu vườn. Nơi có những chú mèo béo ú nằm phơi nắng và sống cuộc đời mèo nhàn nhã…”
Tóm tắt nội dung
Câu chuyện này có đến tận 6 con mèo đáng yêu. Đầu tiên phải kể đến là chú mèo Cục Mỡ béo ú đáng yêu, thích phơi chiếc bụng phệ nơi xó bếp. Kế đến là cô nàng mèo Sasa, được gọi là Nữ Hoàng vì dáng vẻ yêu kiều, quý phái với bộ lông tam thể rực rỡ. Cô bé mèo Lulu thì nhỏ xíu, trắng tinh, suốt ngày chơi đùa bên chân của Nữ Hoàng. Anh chàng mèo Tom tuxedo vừa gan dạ, vừa lém lỉnh. Cậu mèo Fufu thì thật thông minh vì chỉ mình cậu đọc được sách của chủ nhân trong thư viện. Cuối cùng là chú mèo Coco, đầu óc có hơi trên mây tí, nhưng bù lại chú có tính cách trung thực và thật thà, nên ai cũng quý chú.
Cả bầy mèo cùng chung sống dưới một mái nhà với ông bà Bắp Cải. Thật ra, cả hai ông bà không thích mèo lắm vì họ rất ưa sạch sẽ. Chuyện là một lần nọ, bà Bắp Cải tham gia một hội nghị nào đó và bị ánh mắt của các “hoàng thượng” làm cho say đắm. Kể từ, bà mang mèo về nhà. Tưởng đâu 1-2 con là đã đủ, không, bà mang tận 6 con về nhà. Còn ông Bắp Cải, vì thương vợ, nên phải cắn răng chung sống “hòa bình” với những đám mèo quậy phá.
“Từ khi nuôi đám nhóc này mình không thể đi theo đường thẳng được nữa. Nhìn xem: bên trái là mèo, bên phải cũng là mèo. Đằng trước đằng sau toàn là mèo! Tại sao lũ mèo cứ thích lượn lờ dưới chân người khác thế nhỉ. Phiền chết đi được”.
Nhưng có một lần nọ, ông Bắp Cải phải đi làm về khuya, rồi đổ gục xuống sàn ngủ quên mất. Sợ ông lạnh, cả bầy mèo quyết định nằm cạnh ông để sưởi cho ông ấm. Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, ông thấy xung quanh mình toàn là mèo. Nhưng thay vì thấy khó ưa như mọi lần, lần này, ông lại thấy thật ấm lòng. Thì ra, đám nhóc này có lúc cũng … “dễ ưa” nhỉ.
Với ngôn ngữ đáng yêu, trong sáng, tác phẩm không chỉ dành riêng cho các bạn nhỏ, mà còn cho cả những người lớn muốn tìm lại đôi chút khoảnh khắc ngây ngô trong đời.
Thông điệp và cảm nhận
“Những con mèo say bức tường hoa” là một câu chuyện ngắn dành cho thiếu nhi nhưng đong đầy cảm xúc. Có lúc mình sẽ phì cười vì sự siêu cấp đáng yêu của Cục Mỡ và CoCo. Có lúc mình ngưỡng mộ vì trí thông minh và lòng dũng cảm của bộ đôi Tom và Fufu. Có lúc lại thấy lắng đọng khi biết về quá khứ đau thương mà những bé mèo đã trải qua trước khi được bà Bắp Cải nhận nuôi.
Điều mình thấy thích nhất có lẽ là tình bạn bền chặt giữa Tom và Fufu. Trước đó, cả hai đều là những con mèo hoang sống ngoài bãi rác. Một lần nọ, Tom cùng mẹ mình vô tình bắt gặp Fufu – lúc đó còn là mèo con – bị đám chuột cống hung dữ tấn công. Không nỡ thấy chết không cứu, mẹ của Tom đã xông ra dũng cảm để cứu lấy Fufu khỏi đám chuột.
Dù màn giải vây đã thành công, nhưng mẹ Tom bị thương rất nặng rồi qua đời ngay sau đó, để lại hai bé mèo con tự sinh tự diệt giữa muôn vàn hiểm nguy. Cả hai xem nhau như anh em ruột thịt, đỡ đần nhau từng miếng ăn, từng giấc ngủ. Một lần nọ, Fufu quá đói, gần như không thể chịu đựng nỗi, Tom đã liều mình giành thức ăn với bầy chó hoang.
Dù suýt nữa mất mạng, còn miếng ăn thì có chút xíu, Tom vẫn cố mang về cho Fufu.
“Nó không muốn Fufu chết đói như mẹ nó, vì giờ đây, Fufu là người thân duy nhất của nó còn lại trên cuộc đời này.”
Đó là một sự hy sinh lớn lao, đó là một tình huynh đệ bền chặt, thứ tình cảm mà chỉ khi vào sinh ra tử với nhau mới có được. Đọc khúc đó mà thấy thật xúc động làm sao.
Cảnh này làm mình nhớ đến những chú mèo hoang được giải cứu vào những quán cà phê hay trạm cứu hộ. Có những bé mèo gãy chân, liệt nửa người, lòi mắt, mắc đủ loại bệnh tật, bị hoảng sợ, bị lo âu, hoặc yếu đến mức bị ruồi bâu kiến đậu vì trông như bé đã chết.
Nhưng khi được nhận nuôi, được giải cứu, các bé vẫn bấu víu vào cái hơi thở mong manh cùng một ước nguyện nhỏ nhoi đó là: Được sống. Mèo thì làm gì mong nhà lầu, mong xe hơi. Chúng chỉ mong một mái nhà, một người yêu thương, và được cho ăn mỗi ngày. Ấy vậy mà sự mong cầu nhỏ bé đó cũng bị tước mất, sau đó thì bị trù dập bởi vô số biến cố kinh hoàng lên cái cơ thể yếu ớt, trơ xương đó.
Ôi, nhiều người vẫn hay nói: “Mèo thì có gì mà quan tâm dữ thế, người chết đói thì không lo, lo chi cho con mèo”. Mình thì nghĩ lại là: “Nếu chỉ có con mèo bé tẹo mà không quan tâm được, thì làm sao có đủ lòng trắc ẩn mà quan tâm đến cả một con người, với đầy đủ trí khôn và phẩm cách y như chúng ta”. Đôi khi, sự tốt lành, thánh thiện đến từ những hành vi bé nhỏ nhất. Và nếu như bản thân không muốn liên quan, ít nhất cũng đừng buông lời chê trách chứ.
Vì thế, khi đọc câu chuyện của Tom và Fufu, mình thấy mừng khi cả hai được bà Bắp Cải nhận nuôi, cho sống một kiếp mèo nhà nhàn nhã và được yêu thương. Mình cũng từng nhận nuôi một bé mèo hoang nhỏ xíu, lông bù xù, dơ dáy và ướt nhẹp dưới mưa. Giờ đây, bé ăn ngon, ngủ kỹ, mập thù lù, mình thấy cũng nhẹ lòng. Thật vui khi thấy bản thân biết yêu thương đến một sinh linh mỏng manh, yếu thế.
Bên cạnh đó, câu chuyện còn truyền tải nhiều bài học đáng giá về lòng cảm thông, tính trung thực, tình yêu thương, tôn trọng sự khác biệt, ứng xử văn hóa,… mà không hề khiên cưỡng hay gượng ép. Những bài học được lồng ghép cách hài hước, khiến ta có thể vừa cười chảy nước mắt, vừa học được điều gì đó đắt giá về cách làm người.
Ngoài ra, tác giả cũng đã vận dụng rất hay nghệ thuật nhân hóa, biến những chú mèo của chúng ta, không đơn giản là một loài vật vô tri, nhưng có cảm xúc hệt như con người.
Điều này đã nhắc mình về một điều: Dù là động vật, nó vẫn biết cảm là gì. Đương nhiên, nó sẽ không giống như cách con người khi thấy vui, buồn, tức giận,… Cảm xúc của động vật là một điều gì đó rất bản năng, thuộc về tự nhiên nhiều hơn. Con chó, con mèo, dù chẳng suy nghĩ được như người, nhưng nó vẫn biết ai thương nó, ai ghét nó, có sở thích riêng biệt.
Mình không đủ chuyên môn để giải thích điều này dưới con mắt khoa học, nhưng mình tin là vậy. Nhiều khi ta cứ nghĩ nó chẳng biết gì, nhưng nó biết hết đấy chứ. Một điều mà ta không thể hiểu thấu, đâu đồng nghĩa là nó không tồn tại. Chẳng phải ông bà ta đã có câu: “Cứu vật, vật trả ơn” sao? Con vật cũng có những cảm xúc theo cách rất riêng mà Chúa khi tạo thành đã trao cho nó. Ta là con người, khi đối xử với động vật, cũng cần phải đi kèm với đạo đức và trách nhiệm. Vì vậy, mình rất ủng hộ những phương pháp làm thịt hoặc chăn nuôi nhân đạo.
Con người có cái mà ăn là nhờ vào sự hy sinh của những động vật xung quanh. Và nếu như chúng đã hy sinh như thế, thì khi làm thịt, ta cũng phải đặt một sự tôn trọng nhất định dành cho chúng. Bởi nếu không có chúng, ta đã sớm chết đói hết từ lâu.
Kết luận
Nói chung, “Những con mèo sau bức tường hoa” là một câu chuyện thiếu nhi hay mà cá nhân mình thấy rất thích. Ngắn gọn, dễ hiểu, tính giáo dục cao, mình tin sách sẽ là một sự lựa chọn đắt giá dành cho những bạn nhỏ mê mèo, mê đọc sách. Và dành cho người lớn chúng ta, sách cũng rất phù hợp nếu như bạn cần chút gì đó thư giãn sau mỗi cuối ngày. Đương nhiên, cũng rất mong bạn sẽ nhìn thấy một góc nhìn mới mẻ gì đó từ một câu chuyện đơn sơ thế này.
“Câu chuyện về ông Bắp Cải và những chú mèo của ông tạm dừng ở đây. Nếu bạn đọc yêu quý các em mèo, hãy ghé căn nhà có cổng sắt màu trắng, phía trên gờ tường phủ đầy hoa huỳnh anh màu vàng. Có sáu con mèo đang thong dong phơi nắng cạnh những bụi hoa trong vườn. Một con phơi bụng phệ nằm ngủ ở xó bếp, một con bận rình chim sẻ ngoài vườn, một con thong thả chải lông bên bậu cửa sổ, một con đủng đỉnh ngắm mây, một con mải mê đọc sách, con bé nhất tung tăng đuổi bướm. Cả khu vườn như một bức tranh đầy hoa và mèo. Thật là yên bình!”
Núi.