“Phải chi Ellie có thể quay ngược thời gian, tháo gỡ nút thắt ấy và đẩy mọi chuyện theo chiều hướng ngược lại, cô bé sẽ nhìn ra các đầu mối, nhận biết được các dấu hiệu cảnh báo. Nhìn lại quá khứ thì bao giờ cũng dễ dàng hơn. Nhưng lúc đó, làm sao cô bé biết được chuyện gì sắp xảy ra. Cô bé ngây thơ cứ mở to mà mà bước thẳng về phía bi kịch.”
Tóm tắt nội dung
“Ellie yêu dấu” kể về một vụ mất tích bí ẩn của cô bé Ellie Mack, 16 tuổi, đang sống trong giai đoạn rực rỡ nhất của tuổi vị thành niên – thành tích học tập tốt, có bạn trai, gia đình êm ấm, cánh cửa tương lai rộng mở.
Nhưng một buổi sáng nọ, sau khi rời khỏi nhà để đến thư viện cách đó 15 phút, cô bé đột nhiên biến mất như thể hóa thành không khí. Không một ai biết cô bé ở đâu, làm gì, như thế nào vào thời điểm biến mất, như thể có một cánh cổng xuyên không gian nào đó đã hút cô bé vào và xóa sạch mọi dấu vết.
Vụ việc này đã gây chấn động mạnh đến gia đình cô bé, đặc biệt là người mẹ – Laurel. Bà gần như bị suy sụp toàn bộ kể từ khi Ellie biến mất. Bà không nấu ăn, không giặt giũ, suốt ngày như người mất hồn chăm chăm tìm con gái. Bà trở nên khép kín vào một vỏ bọc u tối, không giao tiếp với bất kỳ người nào, và càng lúc càng ám ảnh với vụ mất tích của Ellie.
Dần dà, bà đánh mất sự kết nối với Jake và Hannah – hai người con còn lại – và cả chồng mình là Paul. Bà ly hôn chồng, con cái đến tuổi trưởng thành cũng rời nhà mà đi. Bà sống cô độc trong căn nhà trống trơn, lạnh ngắt, như thể từ ngày Ellie ra đi, cô bé cũng mang đi toàn bộ hơi ấm và sức sống của những người còn ở lại.
“Ellie dành phần nhiều sức ảnh hưởng trong nhà, ai cũng xem Ellie như nguồn sáng rực rỡ và muốn được cô bé chú ý. Rồi nguồn sáng ấy đột ngột tắt đi, khiến cả gia đình tàn lụi như những ngôi sao chết rơi khỏi quỹ đạo mặt trời.”
Suốt 10 năm trời, Laurel sống trong bóng tối vì không rõ tung tích con mình. Một ngày nọ, cảnh sát đột nhiên gọi đến, báo là có manh mối của Ellie. Bà vụt đi, không một chút chờ đợi. Bà đã chờ đợi quá lâu rồi, đã đến lúc cơn ác mộng này phải chấm dứt.
Sự thật cuối cùng đã được phơi bày, nhưng đó không phải sự thật dễ chấp nhận. Ellie, đứa con gái bé bỏng, đứa con mà Laurel chờ đợi suốt 10 năm nay, giờ chỉ còn là mớ hài cốt người ta tìm thấy trong rừng. Chứng kiến con mình chỉ còn là mớ xương vụn, bà gần như bị giết chết, còn trái tim thì bị lôi ra mà xé thành trăm mảnh.
“Giờ thì Ellie Mack đã chết. Niềm hy vọng cô bé còn sống đã tắt. Bà Laurel cô quạnh. Gia đình bà tan vỡ. Chẳng còn gì, thật sự chẳng còn gì.”
Chỉ khi bà gặp được ông Floyd, người đàn ông quyến rũ bà vô tình gặp trong quán cafe, sắc màu mới trở lại với cuộc sống của Laurel. Bà đắm chìm trong tình yêu mới, và lần đầu tiên sau 10 năm, bà mới thực sự tìm lại được hạnh phúc. Những tưởng hạnh phúc này được kéo dài, một hôm kia, Laurel gặp cô con gái 9 tuổi của Floyd – Poppy – và choáng váng vì cô bé trông giống Ellie quá thể, như là một bản sao mini của Ellie.
Chuyện gì đang xảy ra? Poppy là ai? Tại sao cô bé lại giống Ellie đến vậy? Floyd là ai? Mục đích ông tiếp cận bà là gì? Bí ẩn xếp chồng bí ẩn, Laurel nhất quyết sẽ tìm hiểu sự thật, cho dù sự thật đó sẽ xé nát trái tim bà, một lần nữa.
“Một người đàn ông không yêu nhưng lại làm mọi thứ để được yêu, đây là điều vô cùng nguy hiểm.”
Thông điệp và cảm nhận
1. Một nỗi đau không hồi kết
Phải nói thật, năm nay mình khá có duyên với những câu chuyện mất tích. Chỉ mới 4 tháng đầu năm mà mình đã đọc được tổng cộng 5 câu chuyện có nhân vật bị mất tích.
Đầu tiên là cuốn “7 năm bóng tối” với cô bé Oh Se Ryung, kế đến là “Tên của cô ấy” với cô gái Mạn Tiểu Lệ, “Thần Rừng” với anh em Bear và Barbara Van Laar, “Ellie yêu dấu” thì mình mới đọc gần đây, và hiện đang đọc là “Biên niên ký chim vặn dây cót”, với sự biến mất của con mèo và Kumiko. Công nhận thú vị thật nhỉ?
Cũng vì thế mà mình cũng vô tình nhận ra được một điểm chung giữa các trường hợp bị mất tích: Đó là nỗi đau đớn không kể siết của những người ở lại, thể hiện rõ nét nhất trong cuốn sách “Thần Rừng”.
Người ta vẫn thường nói: “Sống phải thấy người, chết phải thấy xác”, nhưng mất tích lại rơi đâu đó vào khoảng giữa. Ở đó, những người ở lại như thể bị nhốt vào một vùng dị giới, nơi thời gian bị đóng băng kể từ lúc vụ mất tích xảy ra.
Họ bị giày xéo, dằn vặt giữa việc không ngừng hy vọng nạn nhân sống sót và nỗi đau đớn xé lòng khi nghĩ rằng người đó đã chết. Vì vậy, họ cứ đợi, đợi mãi, không biết đến khi nào. Nếu ngày nào vụ mất tích chưa được sáng tỏ, họ vẫn còn đợi. Cho đến lúc chết, họ vẫn sẽ đợi.
Như trong trường hợp của bà Laurel, kể từ ngày Ellie ra đi, bà không còn là chính mình nữa mà như một cái vỏ rỗng. Bà vẫn thở, vẫn ăn, nhưng tâm hồn bà đã mục ruỗng từ lâu. Thứ duy nhất khiến bà còn cầm cự, đó là chờ đợi ngày vụ mất tích của Ellie còn sáng tỏ. Suốt tận 10 năm, bà vẫn chờ và còn sẽ tiếp tục chờ, nếu như hài cốt của Ellie không được tìm ra.
Bà Laurel đã mô tả nỗi đau của việc chờ đợi như thế này: “Cơn ác mộng của việc này chính là không biết gì cả, không có hồi kết. Cuộc đời tôi giậm chân tại chỗ vì không biết con gái mình ở đây, không khác gì bước đi trong bùn lầy. Mắt tôi vẫn nhìn thấy đường chân trời, nhưng chân tôi không thể bước tới đó. Tôi sống mà như đã chết.”
Vì vậy, việc biết Ellie đã chết, dù xé trái tim Laurel thành trăm mảnh, nhưng nó lại là một sự giải thoát đối với bà khỏi hành trình chờ đợi trong vô tận. Đáp án dù đau lòng nhưng vẫn hơn là không có đáp án. Thà đối mặt nỗi đau mất mát rồi vượt qua, còn hơn đắm chìm trong sự mơ hồ đến vĩnh viễn.
Bỗng dưng, mình nhớ đến câu chuyện Alice và Bear trong “Thần Rừng”. Tương tự như Laurel, Bear bị mất tích và Alice không rõ cậu sống chết thế nào. Nhưng khác với Laurel, Alice mãi mãi không có đáp án cho mình. Suốt hơn 10 năm, Alice vẫn đợi chờ trong tuyệt vọng. Tâm trí cô nảy sinh ảo giác rằng Bear còn sống và ở đâu đó chờ cô, nhưng cô không bao giờ được biết sự thật. Nhà Van Laar không cho phép điều đó xảy ra.
Do đó, khi đọc câu chuyện của Laurel, mình thấy mừng thầm cho bà ấy. Ít nhất bà ấy không phải như Alice, gánh chịu nỗi đau của một ảo mộng vĩnh hằng.
2. Bài học về sự hàn gắn và tha thứ
Trong hành trình khám phá sự thật về vụ mất tích của Ellie, bà Laurel cũng học được bài học về hàn gắn và tha thứ, đặc biệt là với những đứa con còn lại của mình.
Bà từng hỏi Hanna một điều rằng: “Nhưng còn chúng ta thì sao, khi nào cuộc sống kiểu này mới kết thúc? Khi nào chúng ta mới trở lại là một gia đình? Khi nào chúng ta mới thật sự cười nói mà không mang trong mình cảm giác tội lỗi?” nhưng mình không chắc bà thực sự hiểu được câu hỏi đó.
Bà vẫn nghĩ là vụ mất tích của Ellie đã làm tan vỡ gia đình của bà, nhưng thật chất, chính bà mới là người gây ra điều đó. Từ khi Ellie biến mất, bà ngừng làm vợ và làm mẹ, thoái lui mọi trách nhiệm mà một người vợ, người mẹ cần làm. Bà bỏ bê con cái, lãnh đạm với chồng, chỉ ôm lấy nỗi đau và gặm nhấm nó một mình.
Chính bà là người cầm kéo và cắt đứt mọi quan hệ với gia đình. Chính bà là người đã rút chân lại, trong khi mọi người đã bước lên phía trước. Nỗi đau như một lớp sương mù che mờ mắt bà, khiến bà không biết bản thân đã làm tổn thương sâu sắc thế nào đến người khác, đến chính con cái của mình.
Bà tức giận vì không thể bảo vệ Ellie, nhưng trong lúc đó, bà cũng vô tình trút giận lên Hanna, cô con gái còn lại của bà. Cái cách bà quyết liệt ngăn chặn Hanna ăn món ăn đã dành phần cho Ellie đã nói lên tất cả: Trong mắt bà chỉ có duy nhất Ellie mà thôi. Điều đó như một con dao dâm vào Hanna và cô lớn lên, không chỉ trong niềm đau mất em gái, mà mất cả mẹ mình.
Chính vì vậy, Paul từng với Laurel một điều rất thấm: “Không, em không làm gì sai hết Laurel. Nhưng anh phải nói rằng Hanna không chỉ mất Ellie, con bé còn mất cả em. […] Laurel này, anh nghĩ điều Hanna thật sự cần là sự tha thứ của em. Tha thứ …. vì không phải là Ellie.”
Chính câu nói đó của Paul dường như thức tỉnh Laurel, cho bà nhận ra trong suốt 10 năm qua, bà đã ích kỷ đến thế nào. Bà đánh mất Ellie, nhưng đâu chỉ mình bà, cả Paul, Jake và Hanna cũng đánh mất cô bé. Họ cũng đau đớn, cũng phải trải qua cuộc chiến trong lòng mình, nhưng Laurel khi đó làm gì mà nhận thấy. Bà tin rằng nỗi đau của bà là lớn nhất, là đau nhất, và bà sẽ phẫn nộ với bất cứ ai (trông có vẻ) ít đau đớn hơn mình.
Vì thế, sự hòa giải giữa Laurel và Hanna làm mình rất ấm lòng. Đó không chỉ là một bước tiến lớn trong mối quan hệ giữa mẹ và con gái, mà còn là sự khởi đầu mới cho cả hai mẹ con kể từ ngày Ellie ra đi, vượt qua nỗi đau mất mát để tiến về bến bờ của yêu thương.
“Khi các con bà còn nhỏ, thỉnh thoảng chúng hỏi, ‘Nếu con chết, mẹ sẽ làm gì?’ và bà đáp lại, ‘Mẹ sẽ chết theo vì mẹ không thể sống thiếu con.’ Và rồi con của bà chết, nhưng không hiểu bằng cách nào đó bà có thể sống tiếp được. Hàng trăm ngày sau đó, bà vẫn thức dậy mỗi buổi sáng. Một ngàn ngày sau đó, ba ngàn ngày sau đó, bà sống mà không có con gái bên cạnh.”
3. Một số đánh giá khác
“Ellie yêu dấu” được triển khai theo dạng xen kẽ giữa hiện tại và quá khứ, tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh. Nhưng điều rất đỉnh trong câu chuyện này chính là cách tác giả miêu tả tâm lý của nhân vật, đặc biệt là hung thủ. Vì thế, dù được xếp vào thể loại trinh thám, sách có hơi hướng tâm lý xã hội nhiều hơn.
Ở đây, mình rất bất ngờ khi thấy một tên thủ ác lại máu lạnh và tàn độc đến như thế, kiểu như bị điên với một tam sinh quan lệch lạc. Nhân vật này làm mình nhớ đến hung thủ trong cuốn “Đồng thoại đen”, cũng máu lạnh đến thấu xương, xem con người không khác gì một món đồ chơi để hắn mày mò và thỏa mãn sở thích của mình.
Tuy nhiên, trong “Đồng thoại đen” còn có những yếu tố siêu nhiên, mình có thể an tâm là chắc nó không có thật đâu, nhưng “Ellie yêu dấu” lại khác. Sự méo mó, biến thái trong cuốn này là do dưỡng dục mà thành.
Hung thủ lớn lên trong một gia đình quá trọng thành tựu, cùng với sự tự ti và mặc cảm vì không bằng anh chị em mình. Quá quen với sự bị phớt lờ, vì thế, một ngày nọ hắn được nhìn thấy liền ngay lập tức bám lấy nó như kẻ chết đuối vớ phải khúc gỗ. Hắn làm mọi thứ để nắm lấy, cho dù cách thức có độc ác đến đâu, bất chấp có phải giết người hay không.
Một số đánh giá khác
Bên cạnh đó, tác giả triển khai câu chuyện cũng khá đặc biệt, thay vì tập trung vào việc tìm hung thủ (thật ra cho biết ngay từ đầu), tác giả dành nhiều sự chú ý vào cách Ellie bị mất tích và những chuyện sau đó. Với cách dẫn dắt như thế, tác giả liên tục gieo sự tò mò và ẩn ý vào từng chương truyện, vạch trần từng chút từng chút một bí ẩn khiến mình đọc liên hồi và không muốn dừng lại. Sự lật trang không ngừng thật sự là một thành công
Với lại, cách tác giả viết thật sự khiến mình thấy hồi hộp và căng thẳng, giống như có ai đó đang rình mình ở đâu đó và toan tính chuyện xấu xa. Vừa bất an, vừa kích thích, và cũng rất thỏa mãn nữa.
Kết luận
Nói chung, “Ellie yêu dấu” là một cuốn tiểu thuyết trinh thám – tâm lý hay và đáng đọc. Câu chuyện được xây dựng có lớp lang và logic, phơi bày những thông điệp có giá trị về nỗi đau và cách đối diện với mất mát. Ngoài ra, tác giả cũng xây dựng tâm lý nhân vật có chiều sâu, khiến ta như thể đang đọc những nhân vật có thật ngoài đời.
Sách có một cái kết trọn vẹn và tích cực làm mình rất mừng. Mình đã lo lắng chuyện gì đó xấu xa sắp diễn ra với Laurel (do cách kể chuyện gây bất an quá mà) nhưng may thay, bà đã nhận được hạnh phúc, cả Poppy, Hanna và những nhân vật còn lại cũng vậy. Tất cả mọi người đều xứng đáng được yêu thương và cảm nhận niềm vui.
“Nhờ bạn nói với họ rằng tôi lấy làm tiếc và tôi yêu họ nhiều hơn bất cứ thứ gì trên thế giới. Họ không cần phải đau khổ về những gì đã xảy ra với tôi, bởi tôi rất can đảm, thông minh và mạnh mẽ.”
Núi.