Nhà thơ, nhà soạn kịch nổi tiếng Shakespeare từng viết rằng: “Cái tên chứa đựng điều gì? Nếu chúng ta gọi hoa hồng bằng bất kỳ tên gọi nào khác thì nó vẫn sẽ có mùi hương ngọt ngào”.
Đối với ông, cái tên đơn thuần chỉ là một danh từ dùng để gọi, không ảnh hưởng đến cá thể được đặt tên. Giả như hoa hồng, nếu chúng ta gọi nó là cỏ dại hay cây đa, thì nó vẫn như vậy, vẫn tỏa hương thơm ngào ngạt, không có gì thay đổi.
Tuy nhiên, đối với con người thì lại khác. Cái tên không chỉ đơn giản là thứ để gọi, mà còn là đại diện cho thân phận, cho quyền sở hữu, cho tất cả mọi thứ liên quan trong cuộc đời mỗi người, cả về mặt pháp luật và xã hội. Thông qua cái tên, người ta sẽ biết mình là ai, đã làm gì và có được những gì.
Vì thế, một khi cái tên bị đánh mất, đồng nghĩa người đó đã đánh mất cả cuộc đời mình. Tìm hiểu thêm về sách qua bài review sách “Tên của cô ấy” của mình nhé!
Tóm tắt nội dung
“Tên của cô ấy” khởi đầu bằng một khung cảnh tăm tối và hãi hùng. Một nhóm ba người chạy trong rừng hoang vắng giữa đêm khuya. Chúng lúi húi đào một cái hố và ném xuống dưới đó một cô gái trông có vẻ đã chết. Đang khi chuẩn bị chôn, chúng phát hiện cô gái ấy còn sống và không khỏi khiếp vía.
Mặc dù chúng là hạng người vô liêm sỉ, vì ba cọc ba đồng làm công việc phi tang xác chết, chúng chưa bao giờ dám ra tay giết người. Nhưng đại ca của chúng, sau khi nhận lệnh, buộc bọn chúng phải chôn sống cô ta với tiền thưởng 600.000 tệ.
Với một số tiền lớn như một gia tài, bọn chúng không ngần ngại chôn sống cô gái tội nghiệp đó…
Câu chuyện chuyển sang một góc nhìn khác. Cố Phi Phi, con gái của Mạn Tiểu Lệ và Cố Thiên Thành, đã cãi nhau một trận ra trò với mẹ mình. Cô bỏ nhà ra đi nhưng trên đường đã bị một kẻ lạ mặt bắt cóc. Hắn gửi lời nhắn cho ba mẹ cô, buộc phải đưa tiền để chuộc con gái, nếu không sẽ giết cô.
Lo cho mạng sống con mình, Cố Thiên Thành mang tiền đến điểm giao dịch như đã hẹn. Nhưng thay vì gặp tên bắt cóc hay con gái, ông lại phát hiện một xác chết bị móc mắt, moi tim, hết sức rùng rợn. Ông hoảng sợ và liền báo án cho cảnh sát.
Đội cảnh sát hình sự số 3 của thành phố Vũ Khẩu gồm Triệu Mộ Vân, Kiều Phong Ca, Nghiêm Khải và Vu Đức Chính tiếp nhận vụ án. Sau quá trình điều tra ban đầu, đội cảnh sát liền nhận ra đây không phải một vụ án mạng bình thường. Cách thức giết người quá tàn nhẫn. Vị trí phát hiện xác chết cũng bí ẩn. Đặc biệt hơn, vụ án này lại có liên quan đến vụ bắt cóc Cố Phi Phi.
Các manh mối dẫn đội cảnh sát về huyện Thương Long, nơi được cho là nguồn cơn tội ác. Với sự dẫn dắt đầy bản lĩnh của Kiều Phong Ca và đồng đội, đội cảnh sát lần lượt tìm ra những bằng chứng đáng giá để phá án. Thật không ngờ, hàng loạt cái chết khác liên tiếp diễn ra.
“Một vụ bắt cóc, ba vụ giết người, cùng với một vụ án từ xa xưa, chúng chẳng khác nào bùn lắng trong nước đục, mà sự thật lại chính là hạt đậu xanh được giấu trong lớp bùn ấy.”
Tất cả đều cùng hướng đến một mục đích duy nhất – tên của cô ấy…
Đây sẽ là câu chuyện bi kịch về một cô gái bị tước đoạt không chỉ mạng sống mà còn là cái tên và thân phận của mình, về một người vì thù hận mà làm bao nhiêu điều ác, về ích kỷ và dã tâm, về âm mưu và dối trá, về cách mà quyền lực và tiền bạc có thể thao túng sự thật.
“Đúng là em không trả lời được câu hỏi này của chị, nhưng dù lòng dạ con người thâm sâu khó lường đến mấy thì luật pháp vẫn là phòng tuyến cuối cùng cho sự công bằng trong xã hội. Chúng ta chỉ cần tìm ra sự thật, bắt được kẻ tình nghi, còn lại cứ để cho pháp luật quyết định.”
Thông điệp và cảm nhận
Khi mình đọc xong cuốn này, mình cảm thấy khá tốt. Cuốn sách có nhịp điệu phá án nhanh chóng, căng thẳng, với những vụ án ly kỳ, đội cảnh sát tài năng và kẻ phản diện thông minh và đầy tính toán. Xuyên suốt 429 trang, mình đều bị tác giả cuốn đi.
Nhưng khi hí hửng lên Goodreads để xem đánh giá, mình muốn xỉu cái đùng vì phát hiện rất nhiều người đều chê cuốn này hết. Một số lời chê nhiều nhất đó là:
- Bìa xấu
- Tác giả ôm quá nhiều nhân vật dẫn đến tâm lý không được khai thác sâu
- Cách thức phá án rườm rà và phức tạp
- Lực lượng cảnh sát được tôn vinh cách quá đà
- Cái kết khiến người đọc hụt hẫng, không thể hiện sức mạnh của luật pháp.
Đối với cá nhân mình, mình đồng ý với số (1) và (5).
Về cái số (1), mình công nhận là cái bìa xấu thiệt, ban đầu còn tưởng tiểu thuyết ngôn tình luôn đấy chứ, không thể hiện được đây là một tiểu thuyết trinh thám.
Còn về cái số (5), thực sự là tác giả khiến người đọc hơi bực mình, bởi cái giá kẻ ác phải trả chỉ nhiêu đó năm tù thì thực sự không “đã”.
Còn về những cái còn lại, mình sẽ không cho rằng các bạn khác là sai, bởi mỗi người mỗi ý. Sau đây là một số ý kiến của mình về (2), (3) và (4):
(2) Về hệ thống nhân vật
Mình đồng ý tác giả ôm đồm nhiều nhân vật thật. Nhưng có lẽ đây là một dụng ý, bởi ông đã tham vọng xây dựng một vụ án phức tạp. Và cái gì càng phức tạp thì càng cần nhiều người tham gia. Người tưởng là hung thủ thì lại là chốt thí. Người tưởng chừng không liên quan thì lại là kẻ đầu xỏ.
Vì thế, so với tổng thể vụ án, mình thấy số lượng nhân vật như thế khá là đầy đủ, giúp làm dày lên cốt truyện.
Mình cũng ưng ý thêm việc tác giả đều chuẩn bị cho các nhân vật, từ chính diện đến phản diện, một quá khứ giải thích cho hành vi của họ ở hiện tại. Điều này giúp nhấn mạnh thêm “vùng xám” đạo đức của con người, vốn đã rất phức tạp. Một số trong bọn họ đều là “bần cùng sinh đạo tặc”. Rõ ràng, họ đã sai về lý, nhưng về tình thì không dễ để đánh giá.
Tuy nhiên, có một số nhân vật rõ ràng là ác độc từ trong tâm tính. Hành vi của họ phát xuất từ sự ích kỷ và tham lam, muốn chiếm đoạt cái tốt của người khác để làm lợi cho chính mình. Họ xứng đáng bị trừng phạt vì những gì họ đã gây ra.
Một số người cho rằng cái chết của nạn nhân là nhảm nhí và không đồng cảm được. Nhưng mình lại thấy điều đó không hề nhảm. Chẳng phải ngày nay người ta vẫn chém giết nhau vì vô số lý do nhảm nhí đấy ư?
(3) Về cách thức phá án
Để nói về việc phá án, chúng ta tiếp tục nhìn về quy mô của vụ án. Rõ ràng, đây là một án lồng án được dàn dựng và sắp xếp hết sức kỳ công. Khởi đầu từ một vụ bắt cóc tống tiền, sau đó dẫn đến một án mạng giết người bí ẩn.
Từ án mạng đó, tác giả tiếp tục dẫn dắt người đọc đến nhiều vấn đề khác như giết người diệt khẩu, ám sát cảnh sát, ăn trộm hồ sơ, nội gián,… Tất cả mọi thứ được vẽ ra chỉ để dẫn đến một vụ án cô gái mất tích từ hơn 20 năm trước.
Trong trường hợp này, đội cảnh sát là những người đứng ngoài sáng, còn hung thủ thì đứng trong tối, mặc sức làm khó dễ quá trình phá án. Mỗi khi đội điều tra gần như tiếp cận được chân tướng thì manh mối lại bị cướp mất, và họ buộc lòng đi lại từ đầu.
Không những vậy, vụ án còn liên quan đến quan chức cấp cao đầy quyền lực, làm tăng thêm khó khăn cho đội điều tra.
Vì điều đó, việc phá án trở nên rườm rà và rắc rối là điều có thể thông cảm, bởi họ đều là những người bị thao túng và rơi vào thế bị động. Trừ khi trong đội có siêu năng lực đoán trước tương lai, nếu không, không có cách nào cảnh sát có thể vượt mặt hung thủ trong trường hợp này hết.
Tuy nhiên, mình có lời khen đến nữ cảnh sát Kiều Phong Ca bởi bản lĩnh và trí tuệ của cô. Dù ở bên yếu thế, cô đã rất thông minh khi phải xử lý những tình huống cấp bách. Cô sử dụng chính sơ hở trong lập luận của hung thủ để thao túng lại tâm lý hắn, ngăn chặn được điều ác hắn sắp làm. Mình thấy rất ấn tượng.
(4) Ca ngợi lực lượng cảnh sát
Thiệt ra, nếu như không có lực lượng cảnh sát luôn đứng về phía chính nghĩa, có lẽ đây là câu chuyện hết sức tuyệt vọng, bởi ta sẽ phải tin ai đây nếu như ngay cả người đại diện cho công lý cũng là kẻ dối trá.
Vì thế, hình ảnh các viên cảnh sát chính trực như Triệu Mộ Vân, Kiều Phong Ca, Nghiêm Khải, Vu Đức Chính, Tào Chúc Hâm tựa như ánh dương giữa đêm tối, đem lại cho chúng ta hy vọng rằng giữa cuộc đời đầy rẫy bất công, vẫn sẽ có người dám đứng lên mang công lý cho kẻ thấp cổ bé họng, và bắt kẻ ác quy phục về chịu án.
“Thầy, trước đây thầy từng nói với chúng em rằng, thiện và ác đối lập nhau, nhưng xung đột thật sự lại nằm giữa lằn ranh của sự thật và giả dối, mà cảnh sát chúng ta thì luôn luôn đứng về phía sự thật.”
Phản ánh sự bất công trong xã hội
Bên cạnh đó, tác phẩm còn khắc họa một hiện thực đau lòng: Sự bất công tồn tại như một loại bệnh dịch trong xã hội, nhất là khi nó đến từ những kẻ cầm quyền.
Chúng ta đôi khi vẫn nói với nhau về nhân quả, rằng “ác giả ác báo”, còn ai “ở hiền gặp lành”. Nhiều trường hợp, ta vẫn thấy kẻ xấu xa lại được thảnh thơi, còn ai hiền lành lại bị áp bức.
Như trong câu chuyện này, nạn nhân đã chết trong bất công hàng chục năm trời. Còn những kẻ làm chuyện tày trời lại được ăn sung mặc sướng, sống đời thảnh thơi.
Điều đó chẳng phải quá khủng khiếp hay sao? Pháp luật ở đâu? Công lý ở đâu?
Đây không phải là câu hỏi dễ dàng trả lời.
“Ai cho các người nhắc tới tên của cô ấy, các người có tư cách gì mà gọi tên của cô ấy, các người đã làm được gì cho cô ấy chứ? Cô ấy là một cô gái lạc quan, lương thiện, nhưng lại bị đám cặn bã này chôn sống vào lúc sắp thực hiện được ước mơ của bản thân. Chúng không chỉ cướp đi mạng sống của cô ấy mà còn lấy đi cả cái tên của cô ấy, cả cuộc đời của cô ấy…tất cả mọi thứ của cô ấy! Các người nói xem, đám người đó có đáng chết hay không, chúng có đáng chết hay không?”
Khi đọc đến trang cuối cùng, chúng ta sẽ dễ dàng nổi giận khi cái giá của kẻ ác phải trả quá rẻ mạt, sau tất cả những gì họ đã làm. Cá nhân mình cũng vậy. Tuy nhiên, đó là hiện thực, một hiện thực tàn khốc mà chúng ta phải cắn răng chứng kiến.
Kết luận
Nói chung, “Tên của cô ấy” là một tiểu thuyết trinh thám khá hay và đáng đọc, với mạch truyện nhanh, dồn dập và nhiều tình tiết kịch tính. Ai yêu thích thể loại trinh thám vẫn có thể tìm đọc và trải nghiệm.
Song song đó, sách vẫn nhận về kha khá những ý kiến trái chiều. Nhưng mình thấy điều này là bình thường. Một cuốn sách không phải cho tất cả, mỗi người sẽ có một cách nghĩ.
Cho nên, mình hy vọng các bạn sẽ đọc với tinh thần thoải mái và đánh giá em nó dựa trên cảm xúc và những gì bản thân thực sự nghĩ. Mình có một trải nghiệm đọc rất tốt, vì thế, mình không ngần ngại đánh giá 5 sao.
Núi.