Vào một buổi tối muộn tại hồ nước kia, một người đàn ông điên loạn đã mở cổng đập nước nhấn chìm toàn bộ ngôi làng và làm hàng trăm người vô tội phải bỏ mạng. Sự kiện này gây rúng động dư luận và người ta sẽ nhớ đến nó dưới cái tên “Thảm kịch Hồ Se Ryung”.

Hung thủ sau đó thì bị bắt và kết án tử hình, còn người con trai thì phải sống cuộc đời thê thảm với vết nhơ “con trai kẻ sát nhân” suốt 7 năm trời. “7 năm bóng tối” sẽ thuật lại toàn bộ những sự kiện đã dẫn đến thảm kịch đau lòng đó và cách cậu con trai đã tìm ra được sự thật bị che giấu sau 7 năm ròng rã.

“Sự thật không phải là tất cả.”
“Vậy sự thật cũng có thể là nói dối phải không ạ?”

Tóm tắt nội dung

Mọi thứ bắt đầu từ một đêm định mệnh…

(1) Vào một đêm hồ Se Ryung mù sương như bầu trời đắp chăn lên mặt đất, có một chiếc xe lao đi với một tốc độ chóng mặt trên con đường vắng gần cạnh khu rừng hồ Se Ryung. Còn người đàn ông đang cầm lái trước đó đã uống quá nhiều rượu. Bất chợt, một bé gái mặc đồ trắng lao ra khỏi khu rừng tựa bóng ma đã làm gã mất tay lái.

Đùng. Một cú đâm xe khủng khiếp đã xảy ra. Bé gái bị hất bay lên trên trời tựa như một con búp bê vải và rớt xuống mặt đường. Còn chiếc xe chệch hướng lao thẳng ra vệ đường. Choáng váng vì cồn và vì tai nạn đột ngột, người đàn ông bò ra đường chỉ để nhận thấy những gì mình vừa làm.

Lái xe quá tốc độ.
Không có bằng lái.
Đã uống quá nhiều rượu.
Tai nạn chết người.

Phải. Người đàn ông biết cuộc đời mình sẽ bị huỷ hoại vì chuyện này. Tệ hơn, cả vợ và con trai gã cũng bị liên lụy. Đầu thú cũng không được. Bỏ trốn cũng không xong. Gã đã quyết định làm điều tệ nhất trong mọi điều: Ném bé gái xuống hồ Se Ryung và thầm mong làn nước sẽ che đậy tội ác của hắn.

Có thể gã sẽ thoát. Cũng có thể không. Nhưng linh hồn gã sẽ không bao giờ thoát khỏi tiếng thì thầm của bé gái trước khi bị gã ném xuống hồ – “Bố ơi!” – vang vọng hệt như tiếng thì thầm của quỷ dữ.

Gã sẽ bị cơn ác mộng dày vò đến thân tàn ma dại.

Gã sẽ chết, nhưng trước đó, gã sẽ khiến hàng trăm người phải chết chỉ vì để cứu con trai mình.

Gã chính là Choi Hyun Soo.

“Thế giới của người khổng lồ mang tên Choi Hyun Soo đó, sao lại có thể nhỏ hẹp đến nhường này? Linh hồn bị nhốt trong cái giếng giữa cánh đồng cao lương, cuộc đời thì giam trong tù ngục, thân xác bị lèn vào chiếc quan tài chật chội tựa như ghế tài xế của chiếc xe Matiz ấy.”

(2) Có một người đàn ông đi tìm con gái mình giữa đêm trong rừng gần hồ Se Ryung. Khu rừng mờ sương và tối mịt đến nỗi bạn có thể va mặt gãy mũi vào một cành cây nào đó trong rừng vì không thể nhìn thấy gì khác. Nhưng hắn vẫn di chuyển thoăn thoắt hệt như mèo. Tâm trạng hắn giận dữ như thú săn đánh mất con mồi.

Phải. Con gái hắn chính là con mồi. Vợ hắn cũng vậy. Nhưng cô ta đã sớm bỏ trốn rồi. Sau khi đánh con gái thừa sống thiếu chết trong nhà và để lạc mất cô bé vì bị ném chân nến vào mặt, hắn đã trở nên điên dại. Hắn không thể đánh mất 2 con mồi cùng một lúc được.

Hắn lùng sục cô bé khắp nơi. Hắn dỗ ngọt, quát tháo, chửi bới, đe doạ hòng buộc cô phải xuất hiện. Nhưng không có gì khác ngoài sự tĩnh lặng của màn đêm. Quá tức giận, hắn quay trở về nhà và ngồi chờ đến lúc cô bé tự xuất hiện. Nhưng cô bé sẽ không bao giờ trở về nữa.

Ngày mai, gia đình của đội trưởng đội bảo vệ đập Se Ryung mới nhậm chức chuyển về – 1 cặp vợ chồng và 1 đứa con trai khoảng 12 tuổi.

Vài ngày sau, người ta sẽ vớt xác con gái hắn dưới hồ Se Ryung. Người ta sẽ cho rằng đó là một tai nạn, nhưng hắn biết rõ con gái hắn đã bị giết. Hắn thề sẽ tìm cho ra được hung thủ và bắt kẻ đó phải trả giá. Và hắn sẽ làm được.

Hắn chính là Oh Young Je.

“Những kẻ này không thể dung thứ được. Kẻ đã động vào tác phẩm của ta, dù là người hay là thú đi chăng nữa, đều phải nhận hình phạt như nhau.”

(3) Trong rừng gần hồ Se Ryung, có một cô bé đang chạy trốn. Hôm đó là sinh nhật 12 tuổi của cô bé. Vì không có bạn bè, cô đã tự ăn sinh nhật một mình. Và vì nhớ mẹ, cô đã khoác chiếc áo trắng của mẹ lên người.

Cô tự chơi trong nhà, bày bừa nhiều thứ, xếp những con gấu bông xung quanh, thắp lên những cây nến và chìm vào giấc ngủ. Cô không biết rằng đêm hôm đó cô sẽ chết.

Sau khi cha cô về và bị đánh gần chết, cô đã ném một chân nến vào mặt cha mình rồi nhân cơ hội đó bỏ trốn. Cô lao vào trong rừng giữa đêm, hy vọng màn đêm sẽ che chở cho mình. Cô chạy và chạy và chạy. Cô ra đường lớn, không để ý có một chiếc xe lao đến quá nhanh. Đùng. Cô bị hất văng ra đường.

Cô chưa chết. Cô nhìn người đàn ông bế cô trên tay mà ngỡ là cha mình. Cô thì thầm “Bố ơi!”, không rõ là tiếng cầu cứu hay là vì sợ hãi mình bị bố bắt mà kêu lên. Nhưng người đàn ông đã lấy tay bịt miệng cô lại đến mức ngạt thở.

Xác của cô bị ném xuống hồ nước và sau vài ngày, người ta sẽ vớt xác cô từ dưới đó.

Cô bé đó là Oh Se Ryung.

“Bạn ấy chết đúng vào ngày sinh nhật. Thật tội nghiệp. Nghe nói, trong lớp các bạn không cho bạn ấy chơi cùng, ở trường lúc nào bạn ấy cũng chỉ chơi một mình. Chẳng có ai tặng thiệp sinh nhật cho bạn ấy. Hình như chẳng ai biết hôm đó là sinh nhật bạn ấy cả.”

(4) Một người đàn ông lén đi lặn vào đêm khuya tại hồ Se Ryung. Anh là nhân viên bảo vệ tại đập hồ Se Ryung và có biệt tài lặn dưới nước.

Anh biết được làng Se Ryung trước đây nằm 2 bên bờ sông Se Ryung, nhưng vì người ta xây đập để giữ nước nên người dân được di tản ra chỗ khác. Nước sông bị giữ lại tạo thành hồ, còn ngôi làng cũ thì bị nhấn chìm dưới đáy hồ, trông hệt như thành phố Atlantis vậy. Và đêm đó, anh cũng lặn để đi khám phá ngôi làng dưới đáy hồ.

Bỗng dưng, anh nghe tiếng gì đó trông hệt như một vật thể bị ném xuống nước. Và anh đủ kinh nghiệm để hiểu ra 3 trường hợp: (1) thợ lặn, (2) rác thải, (3) xác chết. Đáng tiếc thay, đêm hôm đó lại là trường hợp thứ 3.

Ở dưới nước, anh chứng kiến điều đó. Xác của một bé gái rơi xuống và chìm vào làn nước lạnh ngắt, thảm thương hệt như một món đồ bị vứt bỏ. Anh biết cô bé đó là ai nhưng đã không thể cứu được.

Anh không ngờ được chuyện đó đã cuốn anh vào một vòng xoáy thù hận cay nghiệt giữa cha cô bé với người đàn ông bị dày vò bởi ác mộng và tội lỗi, nhất quyết bảo vệ cậu con trai bé bỏng của mình.

Anh chính là Seung Hwan.

“Anh tự hỏi mình đang chờ đợi gì. Cuộc trả thù của Oh Young Je? Hay thủ phạm giết người mang tên Choi Hyun Soo – một con người đang nặng nề lê bước về phía bờ vực của sự sụp đổ – bảo vệ quả bóng cuối cùng của cuộc đời mình?”

(5) Một cậu bé đang ở nhà với mẹ trong một đêm định mệnh để ngày mai chuyển nhà tới hồ Se Ryung, nơi cha cậu nhận chức vụ mới. Cậu không ngờ được số phận cậu sẽ gắn liền với hồ Se Ryung, không chỉ trong năm 12 tuổi, mà còn đến tận 7 năm sau.

Cậu sẽ sống không bằng chết bởi vết nhơ “con trai kẻ sát nhân”. Cậu sẽ bị hắt hủi, bị xa lánh, bị bài trừ đến tận cùng của xã hội. Nhưng nhờ sự trợ giúp của người chú thân thiết duy nhất, cậu sẽ tìm được sự thật bị chôn vùi 7 năm từ khi thảm kịch Hồ Se Ryung xảy ra.

Cậu bé đó chính là Choi Seo Won.

“Từ cái đêm bước ra khỏi nông trại Se Ryung, cuộc đời tôi đã kết thúc. Trên trán tôi in rõ dấu ấn của kẻ tội đồ, còn chú vì tôi mà thành kẻ lang thang. Tờ Sunday sẽ không buông tha cho tôi. Dù có làm gì, tình hình cũng chẳng thay đổi. Cuộc đời tôi cũng sẽ chẳng khác đi. Như thế chưa đủ lý do để đầu hàng hay sao?”

5 mảnh đời, 5 số phận, bị cuốn vào nhau trong một đêm định mệnh. Sau đêm đó, vô số chuyện đã xảy ra dẫn đến thảm kịch Hồ Se Ryung tàn khốc. Hung thủ đã bị bắt nhưng mối thâm thù còn tiếp diễn cho đến 7 năm sau, khi Seo Won cuối cùng cũng vạch mặt kẻ thủ ác thực sự.

Cái kết có thể gọi là thỏa đáng nhưng để lại trong lòng mình một nỗi buồn sâu sắc cho người đàn ông Choi Hyun Soo, vì sai lầm trong phút chốc đã khiến cuộc đời xuống dốc không phanh. Gã đã phạm tội ác, đó là điều không cần bàn cãi nhưng câu chuyện về gã sẽ làm người ta phải đau lòng.

“…là câu chuyện về địa ngục của riêng mình mà có thể ai cũng có, và cũng là câu chuyện về ‘thứ gì đó’ khi bị dồn nén đến bờ vực thẳm, đến bước đường cùng, người ta sẽ đánh đổi mạng sống mình để bảo vệ.”

Thông điệp và cảm nhận

Hôm bữa, mình đọc được một đoạn trong bài viết của chị Hà mà vừa hay lại rất hợp cho cuốn sách này. “Mọi người thường nghĩ tội ác có tính một chiều: rằng đây là thủ phạm, đây là nạn nhân. Nhưng thật ra, về mặt tâm lý, thủ phạm cũng chính là nạn nhân sau hành vi tội ác của chính hắn, chỉ là khi này, hắn không thể nói ra và cũng không ai thông cảm được cho hắn nữa.”

Đó quả là mô tả hoàn hảo cho cuộc đời của Hyun Soo – người đàn ông có một số phận bi thảm. Từ lúc ném xác Se Ryung xuống hồ nước, gã cũng đã tự kết án chính mình.

Tiếng thì thầm “Bố ơi!” không bao giờ buông tha gã. Gã sẽ sống trong đau khổ cả đêm lẫn ngày. Gã thường xuyên gặp ác mộng, trở nên điên loạn và mất kiểm soát hành vi. Không thể kể cho ai và cũng không thể làm được gì, gã bắt đầu có hành vi tự hại và uống rượu ngày đêm để kiểm soát cơn ảo giác. Cuộc đời gã sẽ nát bét không cách nào cứu vãn.

Tác giả thực sự đã miêu tả tâm lý của Hyun Soo quá đỉnh. Mình có thể cảm nhận được sự xuống dốc trong tâm lý một người từ tỉnh táo dần trở nên điên dại vì tội ác. Thật nghẹt thở và bức bối, như thể chính mình cũng đang phát điên lên. Thực sự, bản án từ tòa án lương tâm quả là một bản án đáng sợ khủng khiếp.

“Sau này, người cha trong ký ức Seo Won lại là một kẻ sát nhân, điều này còn kinh sợ hơn cái chết. Phía sau tên Choi Seo Won sẽ gắn thêm cái mác ‘Con trai tội phạm giết người’ – điều này còn khiếp hãi hơn cái chết.”

Khi đọc “7 năm bóng tối”, mình còn nhớ đến 2 cuốn sách khác đó là “Thư” của tác giả Keigo và “Hy vọng mong manh” của tác giả Shizuku Shusuke. Cả 3 tác phẩm đều phản ánh 1 điều: Trong 1 vụ án, không chỉ hung thủ là người bị kết án mà còn cả gia đình, người thân của họ nữa.

Như ở cuộc đời của Seo Won. Suốt 7 năm liền, cậu bị họ hàng hắt hủi, trường học và xã hội tẩy chay. Cậu buộc phải chạy đến tận nơi cùng trời cuối đất. Nếu không có người chú (là Seung Hwan) giúp đỡ, nhiều khả năng cậu sẽ tự sát ở đâu đó rồi. Và cho dù sau khi sự thật được sáng tỏ, cái danh hiệu vẫn sẽ đi theo cậu đến cuối đời, mãi mãi không thể nào thoát được.

Hình ảnh của Seo Won như ngầm phê phán cái đạo đức nửa vời của loài người. Chúng ta biết rõ hung thủ mới người phạm tội, còn người thân của họ thì vô tội nhưng cách hành xử của ta lại khác. Ta xem họ tựa bệnh dịch, phải tránh cho xa, chạy cho lẹ. Ta còn phán rằng “con nhà tông không giống lông chẳng giống cánh”, ba mày giết người, chẳng lẽ mày thì không. Và cứ thế, ta không để họ có một đường nào để sống sót.

Vậy cuối cùng, ai mới là kẻ xấu xa? Là ta hay là họ? Đó là một sự thật không thể nào chối cãi, và cũng là minh chứng cho một vùng xám rộng lớn tồn tại trong đạo đức con người.

Bên cạnh đó, tác phẩm còn lên án nhiều thực trạng nhức nhối như bạo lực gia đình, cách nuôi dạy con cái độc hại và nhất là tổn thương liên thế hệ, qua 2 hình ảnh Hyun Soo và Young Je.

Hyun Soo có 1 người bố nghiện rượu và bạo lực. Ông không làm việc được mà suốt ngày chỉ chèn chén say sưa và đánh đập vợ con. Hyun Soo ngày xưa cũng đã thề rằng sẽ không bao giờ sẽ cư xử như bố mình. Buồn thay, khi vụ việc Se Ryung xảy ra, gã không thể giữ được lời thề.

Còn đối với Young Je, sự độc ác tiềm tàng của hắn không từ đâu ra ngoài gia đình hắn. Ba hắn là kẻ độc tài và gia trưởng, cưng nựng con trai mình như vàng bạc. Trong một lần khi thấy Young Je phàn nàn ở trường, ba hắn đã đánh mẹ hắn thừa sống thiếu chết. Học theo cái tính nết đó, sau này lớn lên, hắn cũng trở nên y như vậy.

Xem vợ và con gái mình như những món đồ hắn sở hữu. Hắn kiểm soát, khống chế, đe doạ và thậm chí “chấn chỉnh” mỗi khi vợ con không nghe lời hắn. Khi đọc, mình ghê tởm tên Young Je này. Hắn tàn ác vì chính bản chất. Khác với Hyun Soo, vì số phận nên đã trở nên bạo lực.

“Ban đầu, tôi nghĩ đó là tình yêu dành cho gia đình. Mãi sau này, tôi mới nhận ra đó là sự ám ảnh bệnh hoạn đối với ‘đồ của mình’. Với anh ta, vợ và con gái là hạt nhân trong số “đồ của mình”.

Hình ảnh Young Je cũng chính là đại diện cho 1 cái ác, không phải tự dưng mà có, mà là do được nuôi dưỡng mà thành. Môi trường tác động đến con cái rất nhiều, bởi cây xấu thì nhất định sinh quả xấu. Làm gì có chuyện cây xấu mà sinh quả tốt.

Cuốn sách nhắc nhở những ai làm cha mẹ phải chú ý thật nhiều đến môi trường mà con cái mình đang tiếp xúc, từ gia đình, trường học, bạn bè, hàng xóm cho đến mạng xã hội. Bạo lực, cái xấu đang tràn lan và trẻ em sẽ là nạn nhân đầu tiên của những điều tiêu cực đó.

Một số đánh giá khác

“7 năm bóng tối” được viết dưới dạng chuyện lồng chuyện với 2 dòng thời gian là hiện tại và quá khứ. Mạch chuyện đầu tiên sẽ là ở hiện tại với nhân vật chính là Seo Won, kể về cuộc đời của cậu sau sự kiện ở hồ Se Ryung.

Mạch chuyện thứ hai sẽ là ở quá khứ với nhiều góc nhìn khác nhau, từ Hyun Soo, Young Je, Seung Hwan,… và cả những nhân vật phụ khác. Mỗi người sẽ cung cấp một góc nhìn khác nhau để tạo nên một bức tranh tổng thể về những gì đã xảy ra tại hồ Se Ryung.

Với mình, cách kể này, tuy khơi gợi cảm giác tò mò và hứng thú, nhưng việc chuyển quá nhiều góc nhìn và mốc thời gian khiến mình đôi lúc bị rối trí. Ngoài ra, tác giả cũng sử dụng nhiều ngôn từ bạo lực, máu me và có thể gây ám ảnh. Hơn nữa, bầu không khí tăm tối, nặng nề khiến việc đọc dễ cảm thấy bức bối, khó chịu.

Kết luận

Tóm lại, “7 năm bóng tối” là một cuốn sách hay, phản ánh lên rất nhiều thực trạng trong xã hội và mặt tối của loài người qua một câu chuyện đầy rẫy bất hạnh không thể nói nên lời. Cuốn sách cũng đưa ra một vấn đề cũng rất thực tế: Con người không thể kiểm soát được định mệnh. Và đôi khi, định mệnh cũng rất tàn khốc.

Tác giả đã viết rằng:

“Số phận có những lúc gửi đến cho chúng ta những làn gió nhẹ ngọt ngào, có lúc tặng cho chúng ta ánh mặt trời ấm áp, lại có lúc giáng trận cuồng phong mang tên “bất hạnh” xuống thung lũng cuộc đời, làm rung chuyển cả cuộc sống thường nhật. Lựa chọn tối ưu – ít nhất là vậy – của chúng ta là tránh cơn cuồng phong đó, hoặc đối mặt với nó.”

Tác giả cũng để ngỏ một câu hỏi: “Nếu định mệnh ném vào đêm đen một cú đánh vô định, liệu ta sẽ đáp trả cuộc đời bị nguyền rủa ấy như thế nào?”

Núi.