Người ta vẫn thường hay nói: “Sống phải thấy người, chết phải thấy xác”. Thế nhưng, mất tích lại nằm đâu đó ở giữa lằn ranh của sống và chết. Vì không có gì để làm bằng chứng, ta như rơi vào một trạng thái không chắc chắn, “Liệu họ còn sống hay đã chết?”

Và chính cái sự không chắc chắn đó khiến con người ta đau khổ, bởi ta chẳng dám từ bỏ hy vọng họ còn sống, và đồng thời cũng chẳng thể chấp nhận việc họ đã ra đi mãi mãi.

Mời các bạn đọc qua bài review sách “Thần Rừng” của mình nhé!

Tóm tắt nội dung

Người phụ nữ mang tên Alice trong cuốn sách “Thần Rừng” đã phải gánh chịu nỗi đau khủng khiếp đó vào ngày con trai cô mất tích. Cô là vợ, và là con dâu trong một gia tộc quyền quý và danh giá Van Laar, và con trai cô – Bear Van Laar – cũng là chính là người thừa kế chính thức. Vì thế, vụ mất tích của cậu trong rừng đã gây chấn động toàn khu vực.

Một cuộc truy tìm diện rộng suốt nhiều ngày liền được tiến hành, huy động từ người dân cho đến lực lượng cảnh sát cấp cao nhưng Bear vẫn bặt vô âm tín. Quá đau đớn để chấp nhận sự thật con trai mình chết, Alice bám víu vào một niềm tin mơ hồ rằng cậu còn sống, và luôn cho rằng một ngày nào đó, Bear sẽ tìm về với mình.

14 năm sau, tưởng như vụ mất tích năm đó sẽ mãi chìm vào một quá khứ. Thế nhưng, em gái của Bear – Barbara Van Laar – đột nhiên mất tích cách lạ lùng trong cùng khu rừng cậu đã mất tích năm xưa. Một lần nữa, sự kiện này làm chấn động toàn khu vực và khiến người ta phải đặt câu hỏi “Liệu vụ mất tích của Barbara với của Bear là có liên quan đến nhau?”

Một đội điều tra viên cấp cao được triệu tập với nhiệm vụ phải làm sáng tỏ vụ mất tích của Barbara. Trong quá trình tìm hiểu, Judy, nữ điều tra viên đầu tiên và duy nhất của đội, lần lượt lật tẩy những bí mật đen tối, không chỉ trong vụ mất tích, mà còn là của gia tộc Van Laar đã bị che giấu bởi quyền lực và dối trá suốt nhiều năm trời.

“Thần Rừng không chỉ là câu chuyện về đứa bé mất tích, mà còn là tấn bi kịch về gia đình và quyền lực. Một tiểu thuyết giằng xé giữa nỗi đau mất mát và niềm hy vọng mong manh, khiến mỗi chúng ta phải đối diện với bóng tối bên trong mình.”

Thông điệp và cảm nhận

Khi tìm hiểu về cuốn sách “Thần Rừng”, mình thấy rất nhiều những nhận xét như là cách viết dài dòng, sử dụng quá nhiều nhân vật, thay đổi quá nhiều góc nhìn cũng như dòng thời gian loạn xạ.

Tuy nhiên, đối với mình, tất cả những điều trên đều không gây ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc của mình. Mình cảm nhận cách kể của tác giả rất cuốn hút, số lượng nhân vật đều ổn và có chiều sâu tâm lý rõ ràng.

Về dòng thời gian, tác giả khéo léo xây dựng nhiều mốc thời gian khác nhau (cũng 5-6 mốc gì đó) đan xen giữa hiện tại và quá khứ để giúp độc giả có được một góc nhìn tổng quan. Tuy nhiên, việc ôm đồm quá nhiều mốc thời gian phần nào cũng khiến mình hơi bối rối trong đoạn đầu nhưng khi đã quen thì mình thấy nó không ảnh hưởng quá nhiều. Mình thấy tác giả xử lý khá là đỉnh khi dám sử dụng nhiều thời gian đến như vậy.

Khi kết thúc trang cuối cùng, mình có một trải nghiệm đọc cực kỳ tốt và thấy thoả mãn vì vừa được đọc một tác phẩm hay. Trái ngược với nỗi lo ban đầu là “sách nổi là sách dở” của mình. Mình từng mua sách theo trend và nhiều đều thấy thất vọng lắm. Cho nên, đợt này mua theo trend nhưng lại thấy phấn khích nên thực lòng thấy khá là mừng.

Còn về mặt ý nghĩa và cốt truyện, tuy được xếp vào thể loại trinh thám – bí ẩn, thứ khiến mình ấn tượng không phải là vụ mất tích và đi phá án (dù nó vẫn rất hay), mà lại chính là phần bối cảnh xã hội và cuộc đời của những nhân vật xung quanh, đặc biệt là các nhân vật nữ.

Khi đọc xong câu chuyện này, mình rút ra được 3 vấn nạn xã hội mà tác giả phản ánh:

1. Vấn nạn bất bình đẳng giới và nữ quyền
2. Vấn nạn phân biệt giàu nghèo
3. Vấn nạn lạm dụng quyền lực, đổi trắng thay đen

1. Vấn nạn bất bình đẳng giới và nữ quyền

Đầu tiên là về vấn nạn bất bình đẳng giới giữa nam và nữ. Ta có thể thấy được những nhân vật nữ trong “Thần Rừng” gần như sống một cuộc đời chịu nhiều định kiến, bị giới hạn trong những vai trò nhất định, khiến họ bị đánh mất quyền tự do kiểm soát cuộc sống của mình. Trong khi đó, nam giới lại nhận được nhiều điều kiện và được kính trọng hơn trong hầu hết tình huống.

Những nhân vật thể hiện rõ ràng nạn bất bình đẳng giới đó là Alice – Louise – Judy. Alice gặp rắc rối trong đời sống hôn nhân, Louise bị kiểm soát trong mối quan hệ tình cảm, còn Judy bị khinh thường trong môi trường công việc.

Về Alice, cô chỉ là một người phụ nữ bình thường, không có gì đặc biệt cả về ngoại hình lẫn trí tuệ. Thế nhưng, nhờ vào tài ăn nói và mối quan hệ của chị gái mình – Delphine – cô được mai mối với con trai của gia tộc Van Laar – Peter đệ Tam.

Tuy được gả vào gia đình giàu có, có một danh hiệu danh giá là Phu Nhân Van Laar, trên thực tế thì giá trị của cô chẳng có gì. Cô không được chồng xem trọng, thậm chí còn bị xem thường. Cô không được quyền ra quyết định cho hầu hết mọi thứ, và tất cả những gì cô làm đều phải phụ thuộc vào cảm xúc của chồng.

Thậm chí, sau khi sinh Bear, cô còn không được phép nuôi dưỡng và chăm sóc. Quyền hạn của cô có thể thấp hơn cả những cô vú nuôi được chồng chỉ định chăm nuôi Bear. Sau này, khi sinh Barbara – một đứa con gái – giá trị của Alice còn thấp kém hơn xưa.

Có thể thấy, trong cuộc hôn nhân này, chồng cô là tất cả, còn Alice chỉ là một cái bóng mờ nhạt.

“Alice đứng đó, bàng hoàng. Delphine hẳn đã nghe thấy tiếng cười và đoán trúng mục tiêu của nó là ai. Alice nghĩ rằng Delphine cũng thấy xấu hổ nhưng vì lý do trái ngược cô: vì đã biết quá nhiều, thay vì biết quá ít. Là thân đàn bà, cả hai cách đều không được chấp nhận.”

Về Louise, cô sinh ra trong một gia đình nghèo khó ở Shattuck, một làng quê nhỏ, sống với mẹ và em trai. Mẹ cô là tên nát rượu, gần như chẳng thể làm tốt vai trò người mẹ của mình. Còn em trai thì chỉ mới 11 tuổi, nhưng phải chịu khổ rất nhiều vì mẹ cô.

Vì lý do đó, cô quyết tâm phải đổi đời. Tuy nhiên, mọi thứ không đơn giản như cô nghĩ. Sau khi vào đại học được vài năm, cô nghỉ học và đi làm. Thứ cô còn giữ duy nhất là mối quan hệ tình cảm với John Paul McLellan. Anh ta là con trai của một gia đình giàu có, có quan hệ với gia tộc Van Laar. Vì vậy, anh ta có thể là tấm vé để Louise thực hiện ước mơ đời mình – dắt em trai thoát khỏi bà mẹ bợm rượu và có cuộc sống riêng.

Thế nhưng, John Paul là một kẻ gia trưởng và độc đoán. Anh không để Louise biết về đời sống của mình, ngược lại, anh lại kiểm soát được Louise và khiến cô bị khuất phục. Cô sợ làm anh nổi giận vì không dám làm điều gì phật lòng anh. Ngay cả việc được anh xin làm quản trại, dù cô có lo lắng riêng, nhưng không thể nào bày tỏ được quan điểm của mình với anh. Trong một lần duy nhất làm trái ý anh, cô đã bị anh đánh đập, đồng thời bị nhục mạ nặng nề.

Còn về Judy, cô là một tài năng trong lực lượng cảnh sát. Sau khi lập được nhiều thành tích ấn tượng, cô được thăng chức lên Cục Điều tra Hình sự Tiểu bang New York (BCI) và trở thành nữ điều tra viên đầu tiên và duy nhất trong cả tiểu bang.

Tuy nhiên, bất chấp tài năng của mình, cô không được những người đồng nghiệp của mình xem trọng. Nhưng khi cô muốn làm gì đó, cô đều phải nói hai chữ “Làm ơn” và tỏ vẻ nhún nhường dù về mặt chức vụ thì là ngang hàng nhau.

Và không chỉ là từ đồng nghiệp, tất cả những người khác – những người cho lời khai – cũng tỏ thái độ khinh thường cô. Nếu cô là một nam điều tra viên, chắc hẳn họ sẽ không hành xử như thế. Nhưng vì cô là phụ nữ, cô phải hoàn thành trách nhiệm của mình khó khăn hơn, bởi chẳng ai muốn tôn trọng cô hết.

Qua hình ảnh của 3 nhân vật nữ, ta có thể thấy phụ nữ thời đó, bất kể giàu hay nghèo, xinh đẹp hay không xinh đẹp, tài năng hoặc bình thường, đều phải chịu cảnh bị ràng buộc và kìm kẹp trong giới tính nữ, bị chèn ép, bị hạn chết bởi quyền lực gia đình và giai cấp xã hội. Những gì họ làm ra đều bị coi thường và bị đánh giá thấp so với nam giới.

2. Vấn nạn phân biệt giàu nghèo

“Từng bộ phận một. Họ vận chuyển hết sang đây. Dựng lại nguyên xi bên này. Đó là gần tám mươi năm về trước. Tưởng tượng là nguồn nhân lực phải khủng cỡ nào. Họ còn xây hẳn một con đường trượt gỗ chỉ để vận chuyển. Hàng chục con ngựa kéo mỗi chuyến. Người trong thị trấn còn chưa thôi kể về vụ đó cơ mà. Tất cả đàn ông, con trai trên chín tuổi ở Shattuck đều được nhà Van Laar thuê để lắp ráp toàn bộ.”

Qua đoạn trích dẫn trên, ta có thể thấy: Nhà Van Laar giàu có, còn người dân ở thị trấn Shattuck thì nghèo. Nhà Van Laar muốn xây một căn nhà tại khu rừng Adirondack và đã thuê hết toàn bộ người dân Shattuck, kể cả những đứa trẻ mới 9 tuổi.

Và sau đó, họ đặt tên ngôi nhà là “Tự Lập”, hoàn toàn phủi sạch mọi công lao của người dân đen, và nhận như thể chính họ là người đã khiêng từng tấm gỗ lên để xây. Chưa kể, khu rừng mà họ đặt tên là Khu bảo tồn Van Laar còn không phải của họ, mà thật ra, họ đã chiếm đất từ một gia đình nghèo khó hơn.

3. Vấn nạn lạm dụng quyền lực, đổi trắng thay đen

Vấn nạn này bạn sẽ dễ dàng nhận ra khi biết được rõ ràng chân tướng vụ mất tích của Bear. Vì đó là plot twist quan trọng nên mình không muốn tiết lộ nó ngay đây.

Thế nhưng, điểm này của sách làm mình nhớ đến cuốn “Tên của cô ấy”, khi những người giàu sở hữu nhiều quyền lực đến nỗi họ có thể đổi trắng. Vụ mất tích của Bear chính là một bằng chứng cho chuyện đó.

Tất cả những gì được tiết lộ hoàn toàn không phải sự thật, mà chỉ là một màn kịch đen tối được dựng lên nhờ vào quyền lực, tiền bạc và dối trá. Những người giàu có không ngần ngại vung tiền để chèn ép người vô tội, mua chuộc những người thực thi công lý và xóa sạch mọi bằng chứng có thể chống lại họ.

Nhưng “ác giả ác báo”, những kẻ làm chuyện ác nhất định phải lãnh nhận hậu quả xứng đáng.

Kết luận

3 vấn đề mình đề cập ở trên chỉ là một phần trong cuốn sách này. Vẫn còn rất nhiều những vấn nạn xã hội khác được truyền tải cách khéo léo trong sách. Chính điều này khiến cuốn sách trở nên có chiều sâu, giúp mình nhận ra được nhiều điều trong xã hội bấy giờ, và cả hiện nay.

Nói chung, “Thần Rừng” là một tiểu thuyết khá tham vọng của tác giả Liz Moore khi thông qua 2 vụ án mất tích mà có thể phơi bày một loạt mặt tối trong xã hội nước Mỹ lúc bấy giờ. Cách xử lý vụ án của tác giả rất khéo léo kết hợp với cách kể chuyện hấp dẫn đã làm mình thấy bị chinh phục hoàn toàn.

Đối với mình, đây quả là một tác phẩm ấn tượng và đáng đọc.

Núi.